TÌNH YÊU
THƯƠNG và LÒNG BAO DUNG
Mỗi
chúng ta, ai cũng lớn lên trong vòng tay yêu thương của ba mẹ và được sự
dạy dỗ tận tình của thầy cô giáo. Vì vậy, đối
với thầy cô giáo, họcsinh chúng ta phải
biết tôn trọng, lễ phép và biết ơn.
Còn thầy cô giáo, trướcmặt học trò phải ứng xử đúng
mực, khuôn phép, không
thái quá, kiềm chếcảm xúc, đặc biệt là những cơn nóng giận
là vô cùng
cần thiết.
Câu
chuyện dưới đây là một minh chứng .
Lớp tôi
có một bạn rất nghịch ngợm, hay tìm cách chọc phá bạn bè , trong các giờ học
luôn làm mất trật tự. Bạn ấy tên là Quốc ( xin không nêu tên thật ) - một cái
tên rất hay và bạn ấy cũng có một khuôn mặt rất thông minh và sáng sủa. Nhưng
bạn ấy lại được liệt vào hàng học sinh cá biệt. Hằng ngày bạn ấy luôn có những
hành động thiếu ý thức, luôn làm thầy cô giáo bực mình và chính vì lẽ đó mà sự
quan tâm của thầy cô giáo dành cho bạn Quốc rất hạn chế. Quốc luôn bày ra những
trò nghịch ngợm : gác chân bạn bè, chặn cửa không cho các bạn nữ ra vào lớp,
viết giấy dán lên lưng các bạn ... Một lần, Quốc đi học trễ , bạn ấy thản nhiên
bước vào lớp mà khồng xin phép cô giáo. Nghe bạn lớp trưởng bảo " xin cô
vào lớp chưa ?" nhưng Quốc vẫn không có động tĩnh gì cả, vì quá tức giận cho
thái độ vô phép của Quốc , cô đã đuổi Quốc ra khỏi lớp. Quốc đứng phắt dậy,
trợn tròn mắt nhìn cô rồi lẩm bẩm " ra thì ra chớ sợ chi " và xách
cặp bước ra khỏi lớp trước những cái nhìn ngỡ ngàng của cả lớp. Đây không phải
là lần đầu, Quốc có những hành động vô lễ với thầy cô giáo như vậy. Đã nhiều
lần cô giáo chủ nhiệm khóc trước lớp vì thái độ và hành vi của Quốc. Thậm chí
cô nói là cô xin nghỉ làm chủ nhiệm nhưng Quốc vẫn không hề thay đổi, vẫn có
những hành vi , thái độ khác thường.
Những
thái độ, hành vi của Quốc vẫn luôn tồn tại mỗi khi đến lớp. Có một hôm, cô giáo
đang giảng bài, Quốc vẫn ngồi dưới lớp nghịch ngợm , mất tập trung. Tôi thấy cô
dừng lời giảng đưa ánh mắt nhìn về phía Quốc có ý muốn cho bạn ấy biết cô biết
bạn làm mất trật tự nhưng Quốc phớt lờ, vẫn cười nói rất vô duyên. Hình như cô
bực mình lắm nên cô mới quát lên " em nào không học, làm mất trật tự thì
bước ra khỏi lớp đi !". Trong sự nhốn nháo của lớp học, tiếng Quốc vang
lên rõ mồn một : " bả đuổi đó, nghỉ cho khỏe đi bây ơi !". Lúc đó
nhìn mặt cô đỏ bừng, cô cố gắng kìm cơn giận, cô nói rất nhẹ nhàng nhưng cương
quyết " em nào vừa nói gì, đúng lên !". Lớp lặng im, không bạn nào
lên tiếng, ngay cả bạn thủ phạm là Quốc. Cô vẫn tiếp tục nhẹ nhàng: " cô
hỏi lại em nào vừa nói, cô cho một cơ hội đứng dậy tự nhận lỗi". Vẫn không
ai lên tiếng, không khí lớp học căng thẳng vô cùng. Cô giáo bước lại bàn, tôi
thấy cô thu dọn giáo án với nét mặt buồn bã :" Cô xin lỗi cả lớp, cô không
thể tiếp tục dạy tiết học này nữa, phần còn lại của bài học các em tự soạn
". Rồi cô lặng lẽ xách cặp đi ra khỏi lớp. Không khí lớp học chùng xuống,
chúng tôi đã khuyên Quốc chạy theo xin lỗi cô và xin cô quay trở lại lớp học
nhưng lúc đó Quốc vẫn trơ trơ. Trống đánh hết giờ, chuyển tiết sang môn học
khác. Sau buổi học đó, không biết cô đã nói gì với Quốc và Quốc đã nói gì với
cô, mà những lần lên lớp cô vẫn nói với Quốc những lời nói nhẹ nhàng, đầm thắm;
còn Quốc thì đã tập trung hơn không những trong giờ dạy của cô mà còn trong các
tiết học của bộ môn khác nữa, Quốc đã hạn chế nhiều về thái độ và tính cách cư
xử của mình, Quốc đã tiến bộ nhiều trong học tập .
Như
vậy, nếu nói ra thì Quốc không phải là một học sinh không thể không uốn nắn
được. Có lẽ Quốc được sinh ra từ một gia đình không có đầy đủ tình yêu thương
như các bạn khác, thiếu tình thương, thiếu sự quan tâm của gia đình đã tạo cho
Quốc tính chai lì, bốc đồng và ngang ngược như vậy đó các bạn ! Một câu hỏi
được đặt ra : " Trách nhiệm thuộc về ai ? Môi trường, xã hội , gia đình
hay từ phía nhà trường ??? " Nếu không có sự đồng cảm, sự chia sẻ thì Quốc
sẽ như thế nào ??? ...
Nhận
bản kiểm điểm của Quốc để gởi cho cô chủ nhiệm, tôi tò mò mở ra xem thử bạn ấy
đã viết gì ? , trong đó có câu : " con xin lỗi cô, cô đã cho con một bài
học sâu sắc về lòng bao dung , con cảm ơn cô ". Không biết cô đã làm gì,
đã nói gì mà đã làm cho Quốc dần thay đổi như vậy ? Từ một học sinh chưa bao
giờ biết nghĩ cho người khác Quốc đã biết sợ cô buồn, sợ cô khóc, ... Tôi thiết
nghĩ rằng, sự yêu thương và chia sẻ yêu thương với người khác là điều quan
trọng nhất để thay đổi tính cách của một con người. Một câu hỏi nữa được đặt ra
; " Yêu thương có cần phải học không ?" và cách dạy sẽ như thế nào
??? Các bạn có nghĩ rằng yêu thương xuất
phát từ chính mình, từ lòng yêu thương của người khác dành cho mình ... không ?
Tình yêu thương có thể rất trừu tượng hoặc rất cụ thể; tình yêu thương xuất
phát từ bản thân của mỗi học sinh chúng ta; chúng ta phải cho đi thì mới được nhận
lại; Hãy thể hiện tình yêu thương với người mình quí mến một cách thường xuyên
và bằng những hành động cụ thể ...