Bài đăng gần đây

Nhiệt liệt chào mừng kỉ niệm 86 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (03/02/1930 - 03/02/2016)

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

Trong đời, ai cũng từng một lần được cắp sách đến trường, ai cũng có một người thầy mẫu mực của lòng mình để thương, để nhớ về. Ngày 20/11 là cơ hội để mọi người bày tỏ tình cảm, lòng biết ơn sâu sắc đến thầy cô.
Những bài văn thơ, viết về ngày 20/11                 

NGƯỜI CHẮP CÁNH ƯỚC MƠ 

                       
                                       Ký ức - tôi đi tìm
                                       Một khoảng trời mơ ước
                                       Tuổi học trò hồn nhiên
                                       Tìm bạn bè, thầy cô
                                       Mọi người đang nơi đâu ?
                                       Ai quên còn ai nhớ
                                       Chỉ còn hàng ghế đá
                                       Trống trường và tiếng ve
                                       Hàng phượng reo trước gió
                                       Tất cả đều như mơ
                                       Tôi nhớ lắm người thầy
                                       Đã dạy tôi bao điều
                                       Cánh diều và mơ ước
                                       Vẽ cho đường chân trời
                                       Thầy thắp lên ngọn lửa
                                                       Vẫn còn cháy trong tôi
                                                       Thầy dạy tôi kiến thức
                                                       Cho tôi bài học hay
                                                       Học làm người, điều ngay
                                                       Để vững bước chông gai
                                                       Tiếp trên đường tương lai
                                                       Lòng thầy như biển cả
                                                        Cao lớn tựa núi cao
                                                       Tôi kính yêu vô vàng
                                                       Người thắp sáng ước mơ
                                                                  (LÝ GIA KHANH)




                                                             KỶ NIỆM VỀ CÔ 

          Tuy em đã học lớp 7 nhưng trong lòng em vẫn in đậm hồi ức tốt đẹp về một người cô khi em còn học tiểu học. Cô Hòa, cô là người cô rất nghiêm khắc trong mắt chúng em và chúng em đều nghĩ cô là người khó gần gũi , nhưng ....Cho tới một hôm, bạn Trâm ngủ gật trong lớp. Chúng em tranh nhau thưa với cô, cô chẳng những không la bạn mà còn để cho bạn chợp mắt một lát vì cô cho rằng mấy phút đó giúp bạn lấy lại được tinh thần khi thức dậy và bạn sẽ tiếp thu bài tốt hơn. Đã thế cô còn bắt em ngồi bên cạnh bạn Trâm để giúp đỡ bạn . Em càng ghét bạn hơn vì sự thiên vị của cô. Vài ngày sau, trời trở rét, thế mà Trâm vẫn đến trường với một chiếc áo mỏng manh và chiếc váy đã cũ màu. Hiện tượng đó khác với chúng em, đứa nào cũng mặc ấm, đứa nào cũng mặc áo đẹp. Nhìn bạn Trâm môi thâm đi vì lạnh, hai hàm răng va vào nhau , bạn lại ngồi bên cạnh cửa sổ có kính bị vỡ nữa, gió lùa vào càng lạnh hơn. Nhìn Trâm tự dưng em thấy thương hại bạn quá. Hôm sau cô vào lớp muộn , điều này chẳng đúng với tính cách của cô thường ngày. Cô vốn rất nghiêm khắc trong giờ giấc lên lớp vậy mà hôm đó cô vào lớp muộn, chúng em ngóng hoài mới thấy cô xuất hiện, cô vừa bước vào lớp thì có một cuộc điện thoại, cô nghe xong tự nhiên khuôn mặt cô chùng xuống, lộ vẻ lo âu. Cô báo cho cả lớp biết bạn Trâm đã bị viêm phổi nặng , phải đi nằm viện và cô cho biết thêm đây là bệnh dễ bị lây nên có lẽ thời gian đến bạn Trâm không thể đến lớp được. Cô là người thường xuyên đến thăm bạn còn chúng em thay phiên nhau chép bài giúp cho bạn thôi. Vào ngày nghỉ cuối tuần, chúng em đến thăm bạn Trâm., ngôi nhà nằm sâu trong hẻm của một xóm lao động nghèo. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng tất cả được bày biện ngăn nắp, sạch sẽ. Nghe bạn Trâm kể , cô thường xuyên đến thăm bạn sau giờ dạy ở trường, dọn dẹp nhà cửa , tắm cho  đứa em của Trâm , nấu giúp cơm tối rồi mới về vì mẹ của Trâm đi bán hàng rong đến tối mới về ( bạn ấy mồ côi cha ). Trong nhà có rất nhiều thứ cô mua tặng cho ( nồi cơm điện, cặp đi học của 2 chị em .... ) . Cô Hòa là một cô giáo rất yêu thương học sinh, cô quan tâm và giúp đỡ người khác. Cô có tấm lòng nhân hậu, sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi gặp khó khăn. Từ đó chúng em có cái nhìn khác về cô, cô rất dễ gần gũi, rất hiền hậu. Chúng em rất yêu quí cô. Nhân ngày 20/11 , ngày nhà giáo Việt Nam, nhớ về cô chúng em xin gởi đến cô lời chúc tốt đẹp, chúc cô mãi hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người.

                                            Cô thủy chung bao chuyến đò đầy
                                            Ơn cô gieo hạt trồng cây cho đời
                                                                                                      (NGUYỄN THỊ MINH NGỌC)



MÁI TRƯỜNG EM YÊU

"Trường làng tôi cây xanh lá vây quanh muôn chim hót vang lên êm đềm.
Lên trường tôi con đê bé xinh xinh len qua đám cây xanh nhẹ lướt. 
Trường làng tôi hai gian lá đơn sơ che trên miếng sân vuông mơ màng.
Trường làng tôi không giây phút tôi quên dù cách xa muôn trùng trường ơi."

Cứ mỗi lần nghe ngân nga câu hát ấy, tôi lại nhớ da diết mái trường cấp một thân yêu của tôi. Với cuộc đời của mỗi người, có lẽ quãng đời học sinh là tuyệt vời nhất. Quãng thời gian quý báu ấy của tôi đã gắn bó với ngôi trường mang tên Trần Quốc Toản. Mái trường ấy đã chứng kiến tuổi thơ tôi. Hình ảnh một cô bé rụt rè như chú chim non vừa rời tổ vẫn còn in đậm trong trái tim tôi và đó cũng chính là tình yêu đầu đời của tôi. Dù sau này lớn khôn, được học ở nhiều nơi, nhiều ngôi trường khang trang, đẹp đẽ hơn nhưng chắc chắc tôi sẽ mãi mãi không bao giờ quên ngôi trường này. Người ta thường nói: "Thời gian trôi như một dòng sông, nó cuốn đi những kỉ niệm rồi chôn vùi xuống đáy sông sâu thẳm". Nhưng đối với tôi, những hình ảnh quen thuộc như cây phượng, cột cờ, những phòng học nhỏ bé nhưng lúc nào cũng vang lên tiếng giảng bài ấm áp và tiếng cười hồn nhiên của chúng tôi sẽ luôn còn mãi. Tôi vẫn còn nhớ sân trường ngày ấy, thật rộng rãi, thoáng mát nhờ những hàng cây bốn mùa xanh lá. Đây thật là một nơi lí tưởng cho chúng tôi chơi đùa. Tôi yêu lắm sân trường này, từng chiếc ghế đá đều in dấu bao kỉ niệm. Ở đó, có cây phượng già đã bao năm chia sẻ buồn vui cùng chúng tôi. Cây lặng lẽ lắng nghe tiếng khóc của tôi mỗi khi bị điểm kém. Cây đã tặng những cánh phượng đỏ thắm vào mùa thi. Người bạn lớn tuổi ấy đã chứng kiến bao cuộc gặp gỡ và chia tay của lũ học trò chúng tôi.
Thời gian thấm thoát trôi qua, giờ tôi đã là một học sinh lớp 7, nhưng tôi không bao giờ quên được ngày đầu tiên mẹ đưa vào lớp 1. Tôi còn nhớ rất rõ, khi đó, tôi đã khóc rất nhiều, cứ nắm khư khư lấy tay mẹ, không chịu buông. Mẹ cứ dỗ dành mãi như càng dỗ tiếng khóc tôi càng to hơn cho đến khi cô giáo xuất hiện âu yếm, vỗ về và dắt tôi vào lớp. Thời gian ơi, xin hãy quay trở lại để tôi được gặp cô giáo mến yêu....
Với tôi, bước qua cổng trường cấp một là bước vào một thế giới kì diệu. Biết bao kiến thức thầy cô đã truyền đạt. Tâm hồn tôi như mở rộng đón nhận một thứ tình cảm rất lạ - tình cảm của thầy cô bạn bè. Với tôi lúc ấy, thầy cô là những người cha, người mẹ thứ hai luôn âu yếm, vỗ về và dạy dỗ tôi nên người. Bạn bè là anh em ruột thịt gắn bó thiết thân. Ở đó tôi đã có một đại gia đình. Mỗi khi buồn bã hay thất vọng chỉ cần nghĩ đến ánh mắt trìu mến của thầy cô và nụ cười hồn nhiên của bạn bè tôi lại thấy lòng ấm áp hơn. Và tôi hiểu rằng, tuy không nói ra nhưng các bạn của tôi cũng chung suy nghĩ ấy.
Thời gian trôi đi, tuổi thơ trôi đi như áng mây rồi sẽ bay về cuối trời nhưng có một thứ mãi ở lại cùng tôi. Đó chính là hình bóng mái trường cấp một mến yêu cùng với những kỉ niệm đẹp đẽ tuổi học trò.
(NGUYỄN NGỌC KIỀU TRINH)

THẦY CÔ GIÁO EM

Thầy cô là ánh bình minh
Là nguồn nước mát, là đồng lúa xanh
Giúp em ngày tháng học hành
Thành viên ngọc sáng, long lanh giữa trời
Em xin ghi nhớ muôn đời
Công lao giảng dạy, như lời mẹ cha
Sau này dù có đi xa
Chân trời góc bể nhưng mà không quên.
(NGUYỄN NGỌC KIỀU TRINH)

ƯỚC MƠ

Từng năm với những ước mơ
Điểm trang giáo án, câu thơ học trò
Đường ta đi, nhiều nỗi lo
Sông sâu bến nước đưa đò vượt qua
Nhiều năm vun tưới vườn hoa
Đâm chồi, nảy lộc đậm đà yêu thương
Mươi năm qua những mái trường
Dìu em sang bến thênh thang nối bờ
Nhiều năm cũng chỉ ước mơ
Tuổi thơ chắp cánh, đợi chờ tương lai.
(CÔ MINH THƯ)
 


KỈ NIỆM VỀ CÔ

Ông cha ta thường nói: "Một gánh sách không bằng một giáo viên giỏi."
Thầy cô giáo được tất cả học sinh của mình xem như một người bố, người mẹ thứ hai. Thầy cô luôn mang đến một tình yêu thương ấm áp, vô bờ. Luôn coi học sinh của mình như những đứa con và luôn ân cần chăm sóc. Hôm nay, nhân ngày 20 - 11, tôi viết những dòng tâm tình này trân trọng gửi đến các thầy, cô giáo đã dạy tôi, đặc biệt là cô Tuấn - người đã dìu dắt tôi năm tôi học lớp bốn.
Cô năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Trông cô thật ốm yếu và gầy gò. Chắc có lẽ là vì cô đã dành trọn tình yêu thương cho gia đình và những đứa học trò nhỏ như chúng tôi.
Tôi vẫn nhớ lúc tôi vào lớp bốn, tôi đã tự đặt cho mình biết bao nhiêu câu hỏi như "Cô có hiền hay không?" "Cô giảng bài có dễ hiểu hay không?".... Nhưng với gương mặt bầu bĩnh, mái tóc thả dài của cô đã trả lời cho tôi tất cả. Cô rất hiền, giọng nói nhẹ nhàng, trầm bổng.
Lúc cô mới bước chân vào lớp, các bạn đều rất sợ cô vì nghĩ cô rất nghiêm khắc. Nhưng không, cô là một người rất dễ hòa đồng. Dù mới chỉ có 1 tiết trò chuyện ngắn ngủi với lớp, nhưng cô như đã thân với lớp từ bao giờ ấy! Cô yêu thương chúng tôi lắm! Nếu một bạn mắc khuyết điểm, chỉ cần tự giác nhận lỗi với một câu nói "Em xin lỗi cô" thì cô sẽ bỏ qua. Học với cô, chúng tôi đã có biết bao kỉ niệm buồn vui.
Có một lần: Đang sinh hoạt lớp bỗng Minh xin đi ra ngoài, nhưng bạn lại trở vào lớp ngay. Cô hốt hoảng nhìn thấy một vết xước nhỏ đang rỉ máu trên chân Minh. Hình như đã có một thứ gì đó rất bén cắt ngang chân bạn. Cô liền dẫn bạn xuống phòng y tế. Rất may chỉ là vết xước ngoài da. Cả hôm đó, cô ở bên Minh, không rời nửa bước. Một lúc sau, bố mẹ đến đón Minh về và cảm ơn cô rất nhiều.
Năm đó, lớp tôi là lớp có nhiều học sinh yếu nhất trường. Cô đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Chính vì vậy, cuối năm học, những bạn ấy đã tiến bộ hẳn ra.
Cô luôn thích nghe những tâm sự của học sinh. Có chuyện buồn hay chuyện vui, chúng tôi đều kể cho cô nghe. Cô luôn an ủi, vỗ về mỗi khi chúng tôi buồn. Luôn chia sẻ những niềm vui cùng chúng tôi.
Cô mãi luôn là người mẹ thứ hai của chúng tôi. Vào ngày cuối cùng của năm học, lớp tôi đứa nào cũng rớm nước mắt, tranh nhau chụp ảnh với cô. Năm nay tôi đã vào lớp bảy, mỗi lần ngang qua trường cũ, tôi lại nhớ về cô, nghẹn ngào không nói nên lời. Tôi ước sao thời gian có thể quay trở lại để tôi có thể nói với cô một điều rằng: "Cô ơi, con yêu cô nhiều lắm! Con hứa với cô sẽ học thật giỏi, có nhiều bông hoa điểm mười danh tặng cho cô. Dù sau này, có đi đâu xa chăng nữa, con sẽ mãi mãi nhớ về cô"...
(VY BẢO LINH)

TÂM SỰ NHỎ

Sống trong đời ai cũng có lần được ngồi trên ghế nhà trường, được hòa mình vào tiếng giảng bài của thầy cô giáo. Cũng vì lẽ đó, mà những kỉ niệm của chúng ta đối với người giáo viên hầu như là rất nhiều. Đối với em người đã cho nhiều kỉ niệm đẹp không ai khác là cô, một người luôn yêu thương và quan tâm học trò. Cô có dáng hình thon gọn không giống như bất kì người giáo viên nào khác. Giọng nói cô thật ấm áp như muốn mang lại cho tất cả học trò của mình thật nhiều niềm hạnh phúc.
Đọc đến đây có lẽ cô cũng đã biết người giáo viên ấy là ai nhỉ?...
Chỉ nhân ngày hai mươi tháng mười một này-một ngày mà đối với tất cả các thầy cô là một ngày mang đầy ý nghĩa, ngày mà những người học trò tỏ lòng biết ơn. Cô hãy xem vài dòng tâm sự này là một món quà không nghiêng về vật chất mà chỉ có tình cảm của em đối với cô nhé!
Cô có biết không? Những ngày em còn học ở mái trường mà bây giờ đối với em đó là một quá khứ đầy kỉ niệm, những hàng phượng thắm đỏ, nhừng tà áo dài thướt tha, những tiếng cười rộn rã cô đã gắn cho em bao nhiêu niềm hi vọng tuy đơn giản đó chỉ là một lời hỏi thăm và động viên em không đầy năm phút của cô ở đầu tiết học nhưng đã giúp cho em trưởng thành hơn rất nhiều cô ạ! Cảm ơn cô về những giọt nước mắt chắc là vì thương học trò của mình trong hoàn cảnh cô không thể ngờ được như vậy ở giữa sân trường, trong bao nhiêu tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng hát ở trên sân khấu đang mừng lễ ngày hai mươi hai tháng mười ngày này nhưng năm trước. Cô có biết không vào những ngày đó cô đã là người chia sẽ nỗi buồn, nỗi tuyệt vọng với em nhiều nhất. Cảm ơn cô vì đã dẫn lối tương lai cho tất cả các thế hệ trẻ. Em sẽ cố gắng học thật tốt để theo bước cô làm ngành này cô nhé! Đối với em cô hơn tất cả các giáo viên khác ở tấm lòng, tình cảm mà cô dành cho học trò. Cuộc đời của người thầy giống như một người lái đò, đưa khách qua sông rồi khách còn nhớ bến chăng?Có ghé lại thăm bến chăng?... Cô vui nhất là khi được nghe các giáo viên bộ môn khen học trò của mình giỏi, vui nhất cũng là khi nhận được bao nhiêu là bông hoa điểm mười đầy màu sắc, vui nhất là khi được học trò quan tâm những lúc ấy nhìn cô nở nụ cười trên môi em cảm thấy thật hãnh diện vì là học trò của cô, những lời cô nói sẽ là hành trang theo em đến cuối con đường. Mặc dầu đã xa cách trong một khoảng thời gian dài nhưng trong lòng của em hình ảnh cô vẫn còn in sâu đậm. Đối với em cô không chỉ là một người thầy cũ mà còn là một người mẹ thứ hai trong gia đình, một người đã dẫn bước em tiến tới tương lai tươi sáng, người cho em động lực mỗi khi em buồn bã ở bất kì thời gian nào. Cô vẫn sẽ mãi mãi là một người mẹ, một người thân trong gia đình của em, là một tia hi vọng cho em bừng sáng, là một người lái đò trên dòng sông cuộc đời, là một kỉ niệm buồn nhưng thật đẹp đối với em. Viết đến đây có lẽ cô đã hiểu thấu suy nghĩ của em. Đối với không chỉ riêng em mà còn trong những học sinh khác cô sẽ mãi là người mẹ hiền tựa sao. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam em chúc cô dồi dào sức khỏe để tiếp tục cuộc hành trình dẫn bước tương lai, thật nhiều hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Cô ơi! Cô đừng từ bỏ nghề giáo viên trong mọi trường hợp nào cô nhé!
(PHAN HOÀNG OANH)


ƠN  THẦY CÔ



Ơn thầy nghĩa nặng tình sâu,
Ơn cô nghĩa nặng muôn vàn cô ơi! Đi đâu cho khỏi dòng đời Không có kiến thức làm sao thành người. Đường đời thật lắm bão giông Hành trang theo bước có nhớ thầy không? Bước đi thật lắm chông gai Nhớ lời cô dạy không phai bao giờ. Mai này khi đã lớn khôn Ơn cô nghĩa nặng khắc ghi trong lòng

(PHAN HOÀNG OANH)

NGÀY ĐẦU TIÊN

                                               Tháng mười một đến chưa ?
                                               Mà đã nghe gió lùa
                                               Từng cơn, từng cơn lạnh
                                               Làm tôi nhớ ngày xưa .
                                   
                                                Sáng mùa thu năm ấy
                                                Mẹ dắt tay đến trường
                                                Gió se vào mái tóc
                                                Như vỗ về yêu thương !

                                                Cổng trường cao rộng mở
                                                Hàng phượng như mỉm cười
                                                Tôi còn đầy bỡ ngỡ
                                                Lạ lẫm với bao người .

                                               Tôi đành rời tay mẹ
                                               Lòng cảm thấy chơi vơi
                                               Bàn tay cô khẽ nắm
                                               Ngoan lên nào con yêu !

                                              Ngày đầu tiên thế đó
                                              Cô giáo như mẹ hiền
                                              Vỗ về và thương mến
                                              Kỷ niệm còn vẹn nguyên .


                                                      (Lý Gia Khanh) 


TÔI YÊU
                                    Tôi yêu màu nắng sân trường
                                    Yêu màu áo trắng tuổi hồng thần tiên
                                    Yêu bao ánh mắt dịu hiền
                                    Yêu hơn giọng nói tiếng cười hồn nhiên
                                    Mặc ai rong ruổi muôn miền
                                    Tôi yêu những chuyến đò đầy sang sông
                                    Vượt qua mưa nắng bão giông
                                    Khát khao bồi đắp ước mong học trò.


                                                                (Cô Minh Thư)